Vu Minh Tien
Technical / Language / Lifestyle

Technical / Language / Lifestyle

Auto-ignition - Những linh hồn chứa lửa

Photo by Robson Hatsukami Morgan on Unsplash

Auto-ignition - Những linh hồn chứa lửa

Vu Minh Tien's photo
Vu Minh Tien
·Jul 7, 2022·

7 min read

Subscribe to my newsletter and never miss my upcoming articles

Table of contents

  • Phần trích dẫn từ cuốn “Mở cửa tương lai”
  • Bài học kinh nghiệm của bản thân mình

Bài viết dưới đây được trích dẫn từ cuốn Mở cửa tương lai của tác giả Nguyễn Phi Vân. Nếu bạn nào muốn đọc sách phát triển bản thân, học các kĩ năng mềm để hội nhập vào thế giới phẳng như hiện tại thì có thể tìm các đầu sách của cô Vân. Nội dung thực sự rất hay và bánh cuốn, đọc không lan man 1 chút nào, và thực sự mình đã học hỏi được rất nhiều từ những quyển sách của cô.

Thật trùng hợp là đoạn văn này lại trùng khớp tới tính cách của mình và 2 ông bạn thân. Phần đầu mình sẽ đưa trích dẫn từ cuốn “Mở cửa tương lai”, sau đó mình sẽ kể câu chuyện của nhóm 3 đứa mình. Các bạn đón đọc nhé.

Phần trích dẫn từ cuốn “Mở cửa tương lai”

Có 3 dạng vật thể

  • Dạng thứ 1: Bắt lửa
  • Dạng thứ 2: Không bắt lửa
  • Dạng thứ 3: Tự bốc cháy

Con người cũng như vậy đó. Có những người, không cần nói gì, không cần làm gì, bản thân họ đã là ngọn đuốc. Họ đầy nhiệt huyết, thừa đam mê, luôn hào hứng, nghĩ ra một vạn ý tưởng mỗi giây, luôn tìm ra giải pháp cho mọi vấn đề, luôn nhìn thấy những điều có thể, luôn tích cực, there's no stopping them - không gì có thể ngăn họ lại. Họ tự bốc cháy, truyền lửa cho người khác để lửa ngày càng cao, càng to. Họ chẳng sợ gì. Không được lần này làm lần khác. Không được cách này bày cách khác. Cứ thế, không cần tác động quá nhiều, họ cháy. Tôi đặc biệt thích những con người như thế, trân trọng và tạo điều kiện tốt nhất có thể cho họ có đất dụng võ, hỗ trợ họ tối đa để họ cháy hết mình. Người như thế, là hạt giống lãnh đạo.

Có người, không tự bốc cháy được, nhưng lại có khả năng bắt lửa. Chỉ cần được truyền cảm hứng, truyền lửa, họ cũng sẽ bốc cháy, rồi lao vào, rồi đóng góp, cống hiến, dành hết sức lực và nhiệt huyết của mình để tạo ra những điều có thể cùng đội ngũ. Người như thế, khi chưa được truyền lửa có khi đang mất định hướng, hoang mang, thiếu oxy, nhưng khi đã bén lửa rồi thì có khi cháy cũng không thua loại người số 1. Đối với những người này, tôi luôn tìm thấy tiềm năng truyền lửa cho họ, rồi tạo điều kiện cho họ bốc cháy. Họ cũng là những ngọn đuốc toả sáng cho đời.

Nhưng ngặt nỗi, đời đâu thể chỉ toàn người bốc cháy. Có những người cứ như là cây củi mục củi ướt ấy, nằm im chả có tí động tĩnh gì. Đốt, thì họ trơ trơ. Bỏ vào lửa, thì xông khói mù mịt cho ta chết ngạt, rồi tung, mờ mịt. Có những người như vậy, nothing is possible - không có gì là có thể, mở miệng ra là không được cái này, không OK cái kia, complain - phàn nàn đủ thứ, dài dòng toàn chuyện problem - vấn đề chớ chẳng hề có một chút giải pháp nào. Người vậy, tôi tiễn lên đường cho nhanh. Càng cố đốt họ, càng xông khói cả tổ chức. Ai mà chịu nổi. Cứ phải để cho đời hong khô họ qua năm tháng. Cứ để cho họ tự mình nhận ra chả có ngọn đuốc nào nó cần mình. Không ai khác giúp được họ. Cứ phải để cho họ vấp ngã, cô đơn, nằm phơi nắng bên đường cho hết cái tật xông khói người ta rồi tính tiếp. Người như thế, tôi thường quyết đoán, không mất quá nhiều thời gian vô ích.

Bài học kinh nghiệm của bản thân mình

Đây là phần mình mới đọc được, và cảm thấy “Ôi sao nó đúng quá vậy”. Cũng tài nữa là mình có 2 ông bạn thân, “thân ai người nấy lo thôi”, mình hay gọi tụi mình là “3 thằng ất”. Thì ngặt nỗi 3 thằng lại đúng 3 kiểu người như đoạn trích mình vừa đề cập, thế nên mình mới ngẫm ra là bài học này đúng thật.

Mình tự nhận xét mình là người tự bốc cháy vì mình luôn chủ động, không cần lấy ai làm cảm hứng, luôn tích cực và luôn có mục tiêu mọi thứ rõ ràng, và bắt tay vào làm là “lì đòn" cho tới cùng. Mình còn luôn muốn lan toả sự tích cực đến mọi người, luôn muốn ngọn lửa nhiệt huyết của mình lan ra những người xung quanh, để ai cũng cháy hết mình, để lửa nhiệt huyết to hơn. 1 ông bạn của mình thì lại thuộc tuýp bắt lửa, thanh niên này thì có nhiệt huyết, có mục tiêu, nhưng chưa biết cách để tối ưu và nuôi dưỡng đam mê, làm kiểu ngắt quãng, có động lực thì húng lắm, mà hết động lực thì chắc ta nghỉ. Nên thành ra mình cứ phải đốt ké cho tí lửa để ổng không bị tắt. Còn hỡi trời đất quỷ thần ơi, cái ông bạn còn lại thì đúng kiểu không bắt lửa, không mục tiêu, không hoài bão, không định hướng, không nỗ lực, cứ phải chờ mình giục, mình thốc đít thì mới đi, còn không thì là nằm yên. Ông này thì mình giúp đỡ rất rất nhiều trong nghề rồi, nhưng không ngộ ra được, vẫn bị động và không thể cháy, nên mình quyết định sẽ để ổng tự bơi luôn. Cứ cho vấp ngã, cô đơn, cho đời vả cho vài phát thì mới tỉnh ra được.

Khổ nỗi là 3 ông chơi với nhau bao năm rồi, ông "không thể cháy" kia còn cùng xóm chơi với mình từ nhỏ. Cả 3 đứa nhà cũng không có điều kiện, ở quê mà, nên anh em bảo nhau thôi, mình thì lại là tuýp người luôn giúp đỡ người khác nhưng khổ giúp nhiều quá, và nếu người ta không chủ động thì cũng không thể cháy được. Đành thôi, nhà mình còn bao việc, các bạn tự bơi đi.

Nhớ lại những ngày đầu dịch ở Hà Nội tháng 5/2020, hồi mình làm ở công ty cũ, được remote thế là mình về quê ngồi remote ở nhà. Về nhà ăn cơm canh cua rau đay bà nấu trong 1 tháng rồi lên “nhẹ” 4 cân. Trong đợt này thì mấy ông bạn mình cũng học remote ở quê hết, thành ra mình gọi 2 ông sang để hỗ trợ vì cũng đều học IT cả. Mình làm giờ hành chính nên “bắt ép” các ông muốn theo học thì phải sang trước 8h30 và về sau 17h30 đúng như giờ hành chính. Mình tạo bảng Todo-Doing-Done bằng “quyển lịch của bố mình” để các ổng viết vô, rồi tạo cho thói quen đọc sách, workout các kiểu……..Nhưng rồi sau 1 tháng đó, khả năng tất cả thói quen tốt này các ổng đã để lại ở nhà mình hết rồi...

Ảnh dưới đây là những khoảnh khắc vô tình mình chụp lại được. Cầm 1 quyển sách ngồi trước cửa sổ kia là cách mình "chill" trong 1 tháng remote đó. image.png

Mình đã từng lan toả sự tích cực, đốt cháy 2 ông bạn mình như thế đây. Tiếc là các bạn “chưa trải đời sớm”, chưa bị đặt gánh nặng về cơm áo gạo tiền, chưa thực sự nghĩ về gia đình của mình, nên khả năng chưa bùng cháy được. Hi vọng một ngày nào đó, các bạn sẽ cháy như những ngọn đuốc, thiêu rụi tất cả những gì cản đường các bạn trên hành trình đến đích. Chúc các bạn thành công!!


Donate: https://tienvm.com/donate

Danh sách quyên góp của độc giả: https://tienvm.com/sponsors

(Tất cả tiền donate từ blog này mình sẽ sử dụng để mua những thứ nhu yếu phẩm cần thiết cho người vô gia cư ở nơi mình sống vào dịp cuối năm. Vì phương châm sống của mình là "Cho đi là còn mãi")

Did you find this article valuable?

Support Vu Minh Tien by becoming a sponsor. Any amount is appreciated!

Learn more about Hashnode Sponsors
 
Share this